Tìm mộ nhờ “gọi hồn”

Sau mấy phút dán mắt vào tấm hình cô Khang, chị Hằng bỗng hớn hở: “Cháu chào cô ạ. Cháu là Phan Thị Bích Hằng. Bác Phương nhờ cháu mời cô về để hỏi hài cốt của cô hiện nay ở đâu?”. Rồi chị Hằng quay sang phía GS Phương hạ giọng: “Có một người đàn ông về đây cùng với cô Khang. Chú ấy nói tên là Sơn”. GS Phương rùng mình xúc động.

coKhang.jpg
Di ảnh cô Khang

Cuộc tìm mộ bằng sự hướng dẫn của nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã coi như thất bại. Mặc dù thất vọng lắm, song GS Trần Phương vẫn thử lần cuối với nhà ngoại cảm nổi tiếng nhất, mà nhiều người ở Hà Nội biết đến, đó là Phan Thị Bích Hằng.

Mọi người đồn đại rằng, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng có khả năng “gọi hồn”, song GS Phương vẫn không tin trên đời lại có linh hồn. Việc gặp chị Hằng ngoài tìm kiếm thông tin về ngôi mộ cũng là kiểm nghiệm xem có linh hồn thật hay không. Buổi tiếp xúc với nhà ngoại cảm hôm đó chỉ có GS và hai chị em gái của ông. GS dặn trước hai người không được nói gì kẻo để lộ thông tin cho “thầy bói nói dựa”.

Khác với anh Nhã, chị Hằng yêu cầu GS đặt lên bàn một chiếc cốc, một vốc gạo để cắm hương, một ngọn nến và một bức ảnh của cô Khang. Khi đó chị Hằng nói rằng: “Bác không thờ trong căn phòng này bao giờ nên có thể cô Khang khó về”. Nghe chị Hằng nói vậy, GS Phương giật mình. Chẳng những ông không thờ bao giờ mà từ 10 năm nay ông không ở ngôi nhà này, mà giao cho con ở.

Sau đó, theo lời kể của GS Phương, “linh hồn” cô Khang đã về theo tiếng gọi của chị Hằng. Chuyện này được ông chép lại rất tỉ mỉ:

Sau mấy phút dán mắt vào tấm hình cô Khang, chị Hằng bỗng hớn hở: “Cháu chào cô ạ. Cháu là Phan Thị Bích Hằng. Bác Phương nhờ cháu mời cô về để hỏi hài cốt của cô hiện nay ở đâu?”. Rồi chị Hằng quay sang phía GS Phương hạ giọng: “Có một người đàn ông về đây cùng với cô Khang. Chú ấy nói tên là Sơn”. GS Phương rùng mình xúc động. Người tên Sơn chính là người anh, người đồng chí, người bạn thân thiết nhất của ông đã hy sinh.

Qua “phiên dịch” của chị Hằng, “linh hồn” cô Khang nói: “Anh không có duyên rồi. Anh đi tìm em, đối mặt với em rồi mà không đến được với em. Từ hôm anh đến, mấy chị em trong Đội Hoàng Ngân của em cứ bảo sao lâu không thấy anh Phương trở lại. Chỗ em nằm chỉ cách chỗ anh đào ba bước chân về phía bờ ao”.

GS Phương hỏi: “Vậy em nằm trên vườn hay dưới ao?”. “Đến bờ ao cũng còn 3 bước chân nữa. Phía trên em chừng 2m là chị Nguyễn Thị Bê, đội viên Đội Nữ du kích Hoàng Ngân, quê ở ngay làng La Tiến. Cách chỗ em nằm cũng chừng 2m về phía đông là một người đàn ông bị bắt từ Hải Dương về, em không biết tên, ba cái mộ dường như nằm trên một đường thẳng. Hai người kia bị giết cùng một ngày với em.

Chúng cột tay ba người lại với nhau rồi vứt xuống sông lúc nửa đêm. Dân phòng ta có đi tìm nhưng không thấy. Mãi mấy ngày sau xác mới nổi lên. Dân vớt được mới đem về đây chôn. Xa hơn còn 7 người nữa cơ. Mấy người nổi lên trước thì dân còn cho được manh chiếu, còn nổi lên sau thì đến manh chiếu cũng không có nói gì đến quan tài”.

Sau đó, “cô Khang” còn chỉ dẫn tỉ mỉ chỗ cô nằm, với các đặc điểm về cây cỏ xung quanh mà GS Phương nhận ra ngay. GS Phương hỏi tiếp: “Em có biết chỗ em nằm thuộc đất của ai không?”. “Cô Khang” bảo không biết đang nằm trên đất của ai.

Chị Hằng nhìn vào khoảng không hỏi: “Hài cốt của cô còn nguyên vẹn không?”, thì “cô Khang” nói với GS Phương: “Chúng đánh em gãy xương sườn, gãy xương cánh tay và xương đòn tay bên phải, gãy hai chiếc răng hàm trên bên phải, dập gò má bên trái. Xương cốt hiện nay vẫn còn nhưng đã mủn, vì chôn có quan tài đâu”.

GS Phương hỏi với ý tứ điều tra: “Răng em màu gì?”. “Bây giờ màu đen”. Ông vội cãi: “Nhưng trước đây răng em trắng cơ mà?”. “Cô Khang” nói tiếp: “Em chưa nói hết. Răng em đen xỉn do bùn đất ngâm vào chứ không phải đen hạt na. Ngày xưa, các anh ấy hay trêu em là có hàm răng đẹp nhất, tươi tắn nhất đội du kích. Nếu anh có đào nhầm sang mộ khác thì anh vẫn có thể nhận ra ngay, vì hàm răng của em không thể lẫn được.

Cả khuôn mặt em cũng vậy. Tuy gò má bên trái có bị dập, nhưng cả khuôn mặt thì vẫn còn. Anh có thể dễ dàng nhận ra em. Nhưng khi đào anh phải cẩn thận, vì chỉ cần xúc một xẻng đất là nó vỡ ra ngay”.

Nghe “cô Khang” nói vậy, GS Phương xúc động trào dâng. Mặc dù chỉ được nhắc đến một cách kín đáo, nhưng ông nhận ra ngay những đặc điểm của người em gái. Người con gái đã lìa đời 50 năm mà vẫn không quên niềm tự hào về nhan sắc của mình, được các chàng trai ngưỡng mộ. Nghĩ vậy, lòng ông chợt xót xa.

“Cô Khang” còn dặn tiếp: “Khi đào, anh chú ý cổ tay em vẫn còn cái vòng bằng sắt. Thực ra đó là cái còng sắt chúng xích tay em vào tay người đàn ông bị bắt ở Hải Dương”. GS Phương hỏi: “Nếu tìm được hài cốt của em thì đưa em về quê mình, cạnh mộ bố mẹ hay là đưa em về nghĩa trang liệt sĩ của huyện, nơi anh Sơn đang nằm?”.

“Cô Khang” nói: “Mẹ bảo em rằng: Con là phận gái thì về với bố mẹ để sau này cháu chắt còn viếng thăm, hương khói cho con. Nhưng anh Sơn thì bảo: Em đã đi theo Đội du kích Hoàng Ngân em cứ về nghĩa trang liệt sĩ. Tổ quốc ghi công mình đời đời người ta thắp hương cho mình chứ đâu chỉ có con cháu trong gia đình”.

Sau một hồi GS Phương trò chuyện cùng em gái, thì “anh Sơn” lên tiếng “trò chuyện” với ông. GS Phương xúc động quá, không kìm được lòng, thốt lên như muốn khóc: “Trời ơi, anh Sơn!”.

Người tên Sơn hơn GS Phương 4 tuổi, từng là Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy Hưng Yên, Sơn Tây, Hà Đông, được điều vào bộ đội khi thành lập Đại đoàn 320 làm Trưởng ban Tuyên giáo của Đại đoàn. Anh hy sinh trong chiến dịch Hà Nam Ninh, vào tháng 6/1951.

Để kiểm nghiệm tiếp tính xác thực của “linh hồn”, GS Phương đưa cho chị Hằng bức ảnh đã thủ sẵn trong túi định bụng sẽ hỏi “linh hồn” về người này, nếu “linh hồn” không nhận ra thì hẳn là chuyện tào lao, những câu giao tiếp như với “linh hồn” chỉ là do Hằng bịa ra cho sinh động.

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng xem ảnh và bảo đúng là bác Sơn, nhưng trông già hơn trong ảnh. Thực tế, bức ảnh chụp năm 1948 trong tư thế rất bảnh trai, khi GS Phương đang công tác ở Sơn Tây.

“Anh Sơn” nói: “Chú tìm em Khang mà không nói với anh một câu. Lần sau báo trước cho anh, anh sẽ dẫn đường chú đến tận nơi. Ai khoanh cho chú chỗ ấy là họ hiểu biết đấy. Cũng may là khúc sông ấy hơi cong lại, xác em mình dạt vào, nếu không đã trôi tuột đi rồi”. GS Phương hỏi: “Anh bảo sẽ dẫn đường cho em, nhưng làm cách nào em nhận ra được?”.

“Anh Sơn” nói tiếp: “Anh không thể nắm tay chú nhưng anh sẽ tìm một con vật nào đấy, con ong, con bướm chẳng hạn, rồi sai khiến nó để nó dẫn đường cho chú. Chú cứ đi theo nó đến chỗ nó đậu”.

GS Phương còn hỏi ngày giỗ cô Khang là ngày nào thì “cô Khang” trả lời: “Đối với anh Phương thì ngày nào mà giỗ chả được. Em bị chúng nó bắt có được bóc lịch đâu mà biết ngày. Chỉ nhớ một hôm vào khoảng 18 hay 19 gì đó thằng quan tư bảo: “Bọn mày cứng đầu đến ngày 24 mà không khai thì bắn bỏ”. Anh cứ lấy ngày ấy là được, còn ngày âm lịch thì em không biết là ngày nào”. Sau này so ra thì mới biết ngày 24/5/1950 là ngày 10/5 âm lịch.

Sau khi trao đổi vài thông tin quanh chuyện tìm mộ thì “linh hồn” cô Khang và anh Sơn biến mất. Khi đó, cuộn băng ghi âm 90 phút cũng vừa hết. GS Phương đã nghe đi nghe lại cả trăm lần cuốn băng này và ông không thể nào bác bỏ những sự thật hiển nhiên của cái gì đó gọi là “linh hồn”. Vậy nên, ông tiếp tục tiến hành cuộc tìm mộ người em gái lần thứ hai.

GS Phương cùng anh em trong nhà tiếp tục xuống địa điểm đào bới lần trước. Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng cùng đi để chỉ địa điểm cho chính xác. Chị Hằng đến gần gốc nhãn, ngắm nghía một lát rồi cắm hương xuống đất. Lấy bó hương làm tâm, chị vạch một ô hình chữ nhật để đào.

Nhìn bó hương của chị Hằng, GS Phương thấy nó cách chỗ đặt quả trứng lần trước 2m ra phía bờ ao, nhưng lại lui về hướng đông 1m. So với điểm con bướm đậu và cây que thì cũng xê dịch chừng 1m về hướng đông.

Trong khi thợ đào đất chuẩn bị làm việc, nhà ngoại cảm Bích Hằng đặt ảnh cô Khang dưới gốc cây vải phía cuối cái hố rồi nói: “Thưa cô, chỗ cô nằm thì cháu đã vạch theo tọa độ cô chỉ dẫn rồi, cô xem đã thật chính xác chưa để chỉ bảo cho cháu. Còn hài cốt thì như hiện trạng cháu nhìn thấy còn rất ít, khi bốc lên có thể mủn ra. Vậy xin cô cho phép bốc lẫn cả đất mang về. Nếu không được đầy đủ thì cô cũng thông cảm cho…”.

“Anh Sơn” nói chen vào qua sự “phiên dịch” của Bích Hằng: “Cứ bốc cho bằng hết, dù ít dù nhiều thì cũng là máu thịt của em mình. Không bỏ vừa trong tiểu thì đắp lên mộ cho em”.

“Cô Khang” lại nói tiếp: “Nếu có cách gì làm cho cụ Đặng Đình Giám sống lại thì gia đình mình khỏi mất công đi tìm kiếm. Rất tiếc là đã gặp cụ ở âm phủ mất rồi. Em bị chúng nó ném xuống sông, khi xác nổi lên gặp lúc triều cường, dạt vào một khúc quanh nên được cụ Giám vớt lên kéo qua một cái rãnh nước. Cụ bảo: Mấy vị chết ở đây, nếu đói khát, khi nào ông An lên hương thì vào mà xin lộc”.

Sau một hồi trò chuyện trên trời, dưới bể liên quan đến những hài cốt ở quanh khu vườn, chị Hằng “xin phép cô Khang” cho bắt đầu đào mộ.

Đào hết lớp đất “vượt thổ” thì chị Hằng ra lệnh cho thợ ngừng đào. Chị nhảy xuống hố lấy dầm gạt nhẹ từng lớp cát đen. Chưa đến một gang tay thì vướng ngay vào thanh củi mục. Nạy lên, ngâm vào nước thì nhận ra đó là một khúc tre già, ruột tre đã phân hủy hết, nhưng đốt và cật tre thì vẫn còn nguyên. Mọi người đều kinh ngạc khi biết thông tin về cái cán thuổng đã được báo trước.

Riêng GS Phương thì mừng khôn xiết vì đây là dấu hiệu đáng tin cậy nhất để nhận biết nấm mộ này đích thực là mộ em gái ông. Cái cán thuổng (nhà ngoại cảm nói trước đó rằng, khi người chôn xác đào đất bị gãy thuổng đã chôn luôn cán làm dấu) đã bị vùi dưới đất cách đây 50 năm, người đời không ai tạo ra nó và cũng không thể nhìn thấy nó được. Sự chính xác đã đạt đến mức chi tiết.

Sau khi tìm thấy cán thuổng, chỉ gạt vài lớp cát mỏng là phần cốt cô Khang hiện ra. Khi chôn, người ta đã đặt cô nằm nghiêng, người hơi cong, mặt nhìn về hướng nam, đầu về hướng đông, chân về hướng đông nam, trùm lên sọ là một mảng tóc đen, rồi đến đốt xương cổ nhìn rất rõ. Nhưng khi bốc lên thì tóc vụn ra như tro, những đốt xương nguyên vẹn mủn ra như những chiếc bánh quy thấm nước.

Mọi người cũng tìm được 5 chiếc răng. Xem xét kỹ thì đúng là răng trắng (chứ không phải nhuộm đen như phụ nữ thời đó), nhưng do ngâm lâu trong bùn nên ngả sang màu đen xỉn. Còn chiếc còng sắt thì tìm mãi không thấy. GS Phương nhận định, có thể qua nhiều năm trong bùn đất nó đã han gỉ rồi tan vào đất mất rồi.

Sau khi tìm mộ, nhà ngoại cảm Bích Hằng nói với GS Phương: “Lần này đi tìm mộ cô Khang, cháu thương cô quá. Cháu hỏi cô rằng cô chỉ cho cháu móng tay cô ở đâu để cháu tìm thì cô giơ hai bàn tay lên trước mặt cháu, nói: Chúng nó rút hết móng tay của cô rồi còn đâu mà tìm”. GS Phương bàng hoàng kinh ngạc vì điều này chỉ có mình ông biết.

Sau khi cô Khang bị giặc sát hại, Huyện ủy Phù Cừ gửi riêng cho ông một bản báo cáo kể rõ cô Khang bị bắt, bị tra tấn, bị giết hại như thế nào. Trong những cực hình mà địch sử dụng có việc dùng kìm rút hết móng tay, rồi cắm kim vào đó. Chúng còn gí điện, xiên gậy vào người rồi treo lên cành cây mà đấm đá đến chết.

Khi nhận được bản báo cáo đó, ông Phương đã khóc rất nhiều, tuy nhiên, ông giữ kín điều này, không cho ai biết để rồi phải đau lòng. Khi được chị Hằng kể lại điều đó, ông có một niềm tin chắc chắn người nằm dưới mộ đích thực là em gái của ông, không ai khác được.

Công việc thu vét hài cốt xong xuôi thì nắng chiều đã tắt. Mọi người vây quanh gốc cây vải, nơi đặt bàn thờ tạm. Đến nhá nhem tối, gia đình GS Trần Phương mới đưa hài cốt của cô Khang về nhà. Hai ngày sau, lễ truy điệu nữ du kích anh hùng Trần Thị Khang (tên thật là Vũ Thị Kính) đã diễn ra trang trọng tại nghĩa trang liệt sĩ của huyện với sự có mặt của hàng ngàn người.

Khuôn mặt của GS Phương đầy vẻ xúc động và mãn nguyện. Nỗi day dứt sau nửa thế kỷ của ông là lời hứa với mẹ sẽ tìm hài cốt em gái về giờ mới thực hiện được. Tuy nhiên, những bí ẩn của thế giới tâm linh huyễn hoặc sẽ vẫn còn ám ảnh ông mãi mãi, bởi ông là một nhà khoa học, không tìm ra được lời giải cho những hiện tượng kỳ bí này, lòng ông khó có thể nguôi ngoai…  

Nhà nghiên cứu, đại tá Đỗ Kiên Cường, phân viện phó Phân viện Vật lý y sinh học, trung tâm khoa học kỹ thuật và công nghệ quân sự (Bộ Quốc phòng): Các lí do nghi ngờ ngoại cảm:

1. Sự tiến bộ không ngừng là tiêu chí của một khoa học tốt, nhưng môn ngoại tâm lý thì không đạt được một tiến bộ đáng kể nào sau cả trăm năm.

2. Ngoại cảm được định nghĩa một cách khác thường, không phải theo nghĩa nó là cái gì mà theo nghĩa nó không là cái gì!

3. Các tuyên bố về chứng cứ khoa học của ngoại cảm thường bị cách ly khỏi quan điểm thông thường của môn thống kê học.

4. Các nghiên cứu ngoại cảm thường mắc lỗi giản lược trong phương pháp luận.

5. Ngoại cảm không liên quan với bất cứ một lý thuyết khoa học đã được xác lập nào.

6. Tính lặp lại là điều cốt tử của các khoa học thực nghiệm. Ngoại cảm không thỏa mãn tiêu chí này.

7. Ngụy tạo, lừa gạt là bạn đồng hành với ngoại cảm trong suốt tiến trình lịch sử.

Theo Phạm Ngọc Dương/Báo Công An Nhân Dân

About these ads

Posted on Tháng Năm 4, 2007, in Bí ẩn, Khả năng lạ. Bookmark the permalink. 16 phản hồi.

  1. Mong cac chu se co them nhieu bai nua phuc vu nhu cau cua nguoi doc. Tuy vay, chau khong dong tinh voi y kien cua Dai ta Do Kien Cuong rang Ngoai cam khong phai la mot mon khoa hoc.

  2. tôi thì tin có linh hồn nhưng khoa học chưa tìm được cách lý giải tại sao và như thế nào mà linh hồn tồn tại thôi. Có lẽ đến cả ngàn năm sau cũng khó tìm ra lời giải. Tôi tin khi mình có thể nhìn thấy không gian > 3 chiều thì mình có thể thấy linh hồn.

  3. Theo tôi thì khoa học hiện nay không thể xác định được linh hồn. Vì đó là một hệ quy chiếu khác hẳn, không nên dựa vào hệ quy chiếu này mà đánh giá hiện tượng trên hệ quy chiếu khác.

    Đúng là có rất nhiều người lên đồng giả, nhưng không phải vì thế mà bác bỏ những người có khả năng thật sự. Chúng ta phải học hỏi nhà bác học đã sáng tạo ra bản tuần hoàn hóa học, ông biết cách để chừa ra những ô trống để dành cho những nguyên tố chưa biết tại thời điểm đó.

    Về việc ngoại cảm cũng vậy, chúng ta chưa có khả năng hiểu biết hết thì cũng không nên phủ nhận hay bác bỏ nó.

  4. Dai ta Cuong la nguoi lam khoa hoc nhung khong hieu gi ve mot mon khoa hoc than bi , da khong hieu thi dung noi lao

  5. Đại tá Đo kien Cuong là ai? tại sao luôn có những phản bác mơ hồ và không thuyết phục như vậy? toi đã đọc rât nhieu bài viet cua ong ta trên cac mat bao, co ve như chi duoc sư ủng hộ cua chính quyen và những kẻ “chua thay quan tài chua đổ lệ”, bản thân tôi cũng là nguoi trong quân đội, cũng như gia đình tôi, tôi từng chang tin gì, chang biêt thắp 1 nén nhang và luôn coi thuong những nguoi tin vao chuyện linh hồn còn tồn tại …nhưng roi cuoc đời đã dạy cho tôi những bài học. Tôi ước sao 1 lần có vong nào đó tự tử nhập vào ông CUong để mọi nguoi nhìn thấy ông ta lè lưỡi đến tận ngực… hoac có vong chiến sỹ nhập vào nói cho ông ta biết nên im lặng trong lĩnh vực này và dùng suc lực làm những điều có ích cho bộ đội ngoài đảo xa, chư đừng ngồi 1 xó nói xằng nói bậy trên xương máu và nuoc mắt của những nguoi đã bỏ thây giua tuoi xuan noi chien truogn. Sự thật nguoi chết đi tìm nguoi song đã sờ sờ, nhà nuoc VN còn phải cong nhận sự tồn tại cua cac nha ngoại cảm, tìm mộ không vụ lợi chỉ vì nghiệp phải sinh ra mà làm giúp cho đời, thì cớ sao van cố nói những điều ấu trĩ như 1 kẻ vô học? Ông ta đã bao gio tiep xuc voi cac nha ngoai cam chưa? đã vạch mặt đuoc những ai? đã có những nghiên cưu gì về họ…? hay chỉ toàn đưa ra 1 mớ lý thuyết mơ hồ, vô thuogn vô phạt- thế thì đừng vỗ ngưc xưng tênm hãy ẩn danh tha hồ mà nói

  6. ông đại tá này nói táo lao ghê.Đã gọi là ngoại cảm rồi mà còn đem nhưng môn khoa học khác ra để so sánh.Nếu đã như những môn khoa học khác thì còn gọi là “bí ẩn” nữa sao?thằng này nói bậy mà còn nói bự nữa.

  7. Các bạn hãy tin vào hiểu biết của mình. Cẩn thận với các thông tin.

  8. Vâng! thưa các bạn , lập luận của ông Đỗ Kiên Cường không mang lại quả trứng nào cho xã hội, mạn phép! nhưng ĐỖ KIÊN CƯỜNG được giới tri thức gọi là hâm và ông ấy nên đổi tên là ĐỖ BẢO THỦ! người gây ác cảm nhất trong năm của độc giả Việt Nam năm nay không ai khác! Đỗ Kiên Cường

    Đỗ Kiên Cường tự cho là người có kiến thức và hiểu biết, biết nhiều thuật ngữ, ông ấy phủ định ngoại cảm! và ĐKC giỏi hơn nguyên soái Stalin, trùm phát xít adol Hitlle… Hai và hơn hai người đó còn phải tìm đến nhà ngoại cảm Vanga, một nhà ngoại cảm nổi tiếng bungari đã tiên đoán chính xác cả năm mà tàu ngầm nguyên tử Krush của Nga, vụ khủng bố 11/09 tại Hoa Kỳ, sự tan rã của Liên bang Xô Viết…..
    Tôi tự hào vì Việt Nam có một người còn siêu việt hơn Hitle và stalin! đó chính là Đỗ Kiên Cường.

  9. Và Đỗ Kiên Cường thậm chí còn không biết Vanga, stalin grat, adollhitle là ai!

  10. Sau mấy phút dán mắt vào tấm hình cô Khang, chị Hằng bỗng hớn hở: “Cháu chào cô ạ. Cháu là Phan Thị Bích Hằng. Bác Phương nhờ cháu mời cô về để hỏi hài cốt của cô hiện nay ở đâu?”

    Trên đây không phải là gọi hồn mà là nói chuyện với người chết, làm tôi lầm tưởng, gọi hồn là linh hồn mượn xác người sống nhập vào chính là mượn một cô đồng(người có khả năng gọi hồn)! quả là khoa học và những ngôn từ đã chạy chậm so với thời đại, lưu ý thêm là :”gọi hồn” cũng không phải là “áp vong”. áp vong là linh hồn đó nhập vào người thứ hai (không phải người có khả năng áp vong). người có khả năng áp vong không làm cho linh hồn người chết nhập vào bản thân họ.
    Ví dụ: gia đình tôi đưa 5 người thân cùng huyết thống của tôi cùng đi, có 15 gia đình tất cả, mỗi gia đình 5 người, nên nhớ phải là >5 người nhé. và nhà ngoại cảm làm cho các linh hồn ào ạt (hoặc từ từ) nhập vào người nhà của bạn và nói cho bạn nghe! chính xác chưa nào, không phải nghe cô Bích Hằng kể lại người âm nhà mình nói gì, không phải nghe người âm nhà mình nhập vào cô đồng có khi nói linh tinh, có khi linh hồn nhập vào chính bạn và nói chuyện với người nhà bạn cũng nên.

    Nếu không tin tưởng thì cứ đến nơi nào của nhà nước hoặc lên google.com.vn tìm
    Mình đã đến địa chỉ km26 quốc lộ 1A cũ – thăng lợi – thường tín – hà nội ! làm việc ở đó là của nhà nước, có con dấu giấy tờ mất vài chục phút thủ tục nhưng được cái an toàn có thương hiệu, kẻo như người bạn của tôi, đi cô đồng gọi hồn rồi ra bao nhiêu thứ bệnh âm, bệnh tâm, duyên âm, nợ tiền kiếp mất hơn chục triệu đó!

  11. Dear Đại tá Đỗ Kiên Cường,

    Ông nói chán bỏ mẹ. Ông đếch giải thích được thì thôi, sao lại phản bác ngoại cảm? Cứ như ông nói, hề hề, thì cái gì không giải thích được bằng “khoa học thực nghiệm” của ông thì đếch có thật. Ông nói chữ thì hay nhưng ông dốt bỏ mẹ, thế khi Ga-li-lê bảo Trái Đất hình củ khoai thì chắc ông cũng tống ông ấy lên giàn hoả thiêu hả. Lão già ngu ngốc!!!

    Nếu ông muốn phản biện thì về hưu sớm, đắp chăn nằm nhà nghiên cứu cho tử tế, nhé. Đừng có ngồi hưởng lương của quốc dân đóng góp, đọc thì lười mà viết thì vớ vẩn, rất chi là lãng phí, nhé!!!

  12. tôi vô cùng đồng ý với ý kiến của Liên Hoa! Cảm ơn liên hoa, tôi nghĩ như bạn và còn hơn thế nữa…nhưng thôi chấp làm gì! người ta đâu có đọc nhiều biết rộng

  13. đây mời các bác đọc ” Tạp chí gia đình” nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài áp vong chụp linh hồn liệt sĩ Lương Xuân Tách rõ cả miệng môi, tóc, tai, mắt….
    http://www.upanh.com/chup-anh-nguoi-am—ky-1/v/12042714.htm

  14. Mấy hôm trước đọc báo đảng thấy có viết về nhà ngoại cảm này, công nhận nhà ngoại cảm nguyễn ngọc hoài có uy tín lớn, nghe nói chưa có nhà ngoại cảm nào được báo Đảng khen ngoài cô, thật là một công việc thiêng liêng cao cả, đi tìm những linh hồn đã hy sinh vì nhân dân việt nam . Chúng ta không nên bác bỏ những điều này vì đó là nhân đức

  15. Bản thân tôi là một người nghiên cứu khoa học tôi không phải là bác bỏ hoàn toàn thế giới tâm linh nhưng tôi vẫn tin tưởng vào nó nếu ai không tin thì đừng thờ phụng ông bà tổ tiên hay nhớ lại những kỷ niệm của mình về người đã mất tôi chỉ có ý kiến vậy thôi ! Thứ 2 tôi là người học nghành toán tin tôi luôn hình dung không gian n chiều nhưng tôi chưa hình dung được nó trong 4 chiều và tôi nghĩ có thể thế giới tâm linh đang ở trong không gian lớn hơn 3 chiều cũng giống như trong toán học nghiệm của pt x^2 + 1 = 0 không thể thấy trong \mathbb{R} mà chỉ có trong \mathbb{C}… là khoa học nên phải thấy cái đó.

  16. Chừng nào nhân dân VN còn bị cai trị bởi bọn gian đảng Việt gian đội lốt cộng sản, còn bị lừa dối, tẩy não toàn diện, toàn phần…thì ngày đó đồng bào VN còn phải sống trong u mê, vô minh tăm tối. Đất nước cẩm tú của cha ông để lại sẽ là địa ngục trần gian.
    Lần đầi tiên trong lịch sử, tên đại Việt gian HCM cùng lũ tay sai bị tẩy não toàn phần, dùng vô số ngôn từ xảo trá, dùng họng súng để “thành công” việc vô sản hóa, ngu dân hóa,tẩy não triệt để. Giờ đây, cả nước đang trở thành một “Chợ Âm Phủ”, mù mịt hương khói, ma người chung lộn. CS đã tiêu diệt tôn giáo triệt để, gọi các “tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”.
    Giờ đây, sau khi thủ tiêu,”chặn họng, rút ruột” hết tất cả các tôn giáo chùa tự, để gài vào đó các “giám tự công an trọc”, thì chúng “biến tướng xổ nghiệp”, để che đậy tâm ma, tham máu mỡ,chúng kinh doanh “đầu tư mạnh” vào “tâm linh”, dùng “thuốc phiện” (che đậy bằng mỹ từ “tự do tôn giáo,tìm mộ liệt sỹ”, “lễ hội” triền miên.v.v. để đầu độc toàn dân, để chúng ru ngủ, vắt sữa, xiết máu đồng bào, chỉ mình đảng nhét Dollar đầy túi cười nhăn nhở…,trùng trùng tội ác, mà đồng bào vẫn phải “thương đảng bác”, khóc hơn cha chết, giống hệt dân Bắc Hàn khóc con đười ươi Kim Chính Nhật mới hết kiếp…chó. Hỡi ơi là đồng bào ơi, cay đắng, bao giờ mới tỉnh ra đây??? Nhưng “thế hệ CS cha anh” đã phá Chùa giết Tăng, tàn sát đồng bào, quẳng tượng Phật xuống ao thì có ngồi trên một núi Dollar đi cướp được nhờ họng súng ngày nào, thì con cháu phải muôn đời lặn xuống ao tự tay mò ốc lên mà ăn thôi,nhân quả không sai chạy. Muộn rồi!
    Giờ thử nêu một thí dụ nhỏ: đảng chỉ khuyến khích tìm mộ “liệt sỹ” của chúng thôi, đã làm tay sai cho đế quốc đỏ Nga Tầu, “đánh Mỹ đuổi ngụy”, chất chứa tội ác làm Việt gian cho thêm sâu dầy, mãi làm Việt gian bán nước cho Tầu, mong được làm ăn với… tư bản Mỹ. Còn phía VNCH là “tay sai Mỹ ngụy”, phải giết cho chết hết chúng nó đi cho rảnh mắt,mồ mả đéo gì bọn ngụy đấy, hồn xác mặc mẹ chúng nó”). Đấy “con dân” của đảng VGCS ra đấy nhận “liệt sỹ” đi, vinh dự lắm! Còn bây giờ, lúc nào đảng gọi chúng là “ngụy”, lúc nào là “Việt kiều phản động” hay “đồng bào ta ở nước ngoài”,”Khúc ruột thân thương ngàn dặm” nhưng chớ quên “yêu nước yêu đảng”, chịu “khâu cái miệng lại” rồi mang bao nhiêu Đôla về nước cũng được,… hờ hờ, nói cái gì cũng là quyền của…đảng.
    Đấy chỉ là một phần nhỏ, mặt trái cái mặt thật khốn nạn của “chính sách tài tình” có tên gọi “Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người”, “nhà ngoại cảm X,Y,Z”, “kỷ nguyên tâm linh ở VN” ,”gọi hồn Liệt sỹ” v.v….
    Tiến sỹ, kỹ sư, bác sỹ… cái gì? (xin lỗi, chừng nào còn bị đảng lừa,luồn lách yên phận kiếm cơm, báo hại đồng bào, đồng lõa tội buôn dân bán nước cho Tầu Hán xâm lược… thì đừng nhận làm “trí thức” gì gì đó cho nó tủi hổ chữ nghĩa tiếng Việt). Vậy mà sống được đến già, thì mỗi sợi tóc trên đầu là một sợi nhục”. Không biết là thân này học nhiều biết nhiều chỉ để làm bút nô, sử gian, văn nô, sỹ nô… (nô lệ tuyên truyền, xuyên tạc cho đảng VGCS). Vì kẻ có trí mà không thức được, phải chịu tăm tối thì phải gọi “trí ngủ”, thân làm “nô lệ” còn biết gọi bằng gì ???
    Bây giờ quay lại chuyện “linh chuyện hồn” mà người sống kẻ chết, người người nhà nhà như gà hỏi vịt.Muốn mở mắt cho chúng, nhưng người sống nói với “ma” trong “địa ngục” thì nó lại hiểu làm sao??? Nhưng thôi thì, “động tâm” cho nó vài lời khai thị. Ma nào nhân đây tỉnh ra, ghi nhớ kỹ, lo tu hành để biết “Thân người khó được, Phật Pháp khó nghe”, vì: một là ngày mai, hai là kiếp ma, không biết cái nào đến trước, uổng cơm áo, mau lo sám hối, dừng tay phản dân hại nước báo hại đồng bào:1. “Chẳng vô cớ gọi “đám Ma”. Hỏi đã nghe “đám Phật”, “đám Bồ tát” bao giờ chưa thì mặt nghểnh tai trâu. Sống chết đều vô minh, hủy nhân phá quả thì gọi kẻ đi người tiễn là “đám Ma” có oan gì? 2. “Phật tại Tâm! Quên ư ? Giờ đuổi Phật ra, rước ma vào, chớ trách thân tàn, ma dại!” ;3.”Tường ngục bằng đá, tù lâu mấy cũng có ngày thoát ra, tường ngục bằng tâm thức thì bất khả!” (Câu này hai vế, nay chỉ nói một). Lời thật đau tai, đắng miệng, hiếm có kẻ không sinh tâm nghi ngờ. Thời đại Internet, nhưng nhờ “tài” che chắn, lừa đảo,xuyên tạc tinh vi của đảng mà dân VN vẫn được sống ngất ngưởng để làm…ma, xuất hồn,mồm miệng rớt rãi, giẫy đành đạch, quay quay, mời gọi nhau về lên nóc tủ ngồi, vì đây là Thiên đường CS. Ngoài kia là địa ngục, là các thế lực phản động quốc tế thù nghịch!
    -”Con ma” nào dám đăng bài này? không đăng nhưng coppy lại, suy nghĩ kỹ, tùy duyên nói cho người khác nghe, thì biết nó có còn có tý “phúc đức tính người” vậy. Nhưng, nếu cứ đóng chặt cửa tâm vô minh thì…hết cứu.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 35 other followers

%d bloggers like this: