Ánh sáng “ma” bí ẩn ở tòa án Mexico

Học tiếng Anh bằng Video (Hot)
Học tiếng Anh (Download)
Thủ thuật cho Blogger



Đốm sáng bí ẩn do camera “chộp” được trong sân sau Phòng xử án. (Ảnh: Freenewmexican).

Những hình ảnh do camera trinh thám ghi lại cho thấy, đốm sáng lạ bắt đầu xuất hiện vào lúc 7 giờ 21 phút sáng ngày 15/6 phía cửa sau Phòng xét xử, lối hướng ra đường Catron vốn chỉ dành riêng cho nhân viên thi hành án sử dụng.

Đốm sáng nhảy nhót di chuyển dần về phía Tây, lướt sát rạt qua thanh chắn bùn của một chiếc xe cảnh sát đậu gần đó, chạy dọc theo con đường rải sỏi và rồi biến mất khỏi khung hình máy quay khi kim đồng hồ chỉ 7 giờ 27 phút.

Những người xem đoạn băng đều công nhận rằng, trông đốm sáng giống hệt một con bọ có càng bò lổn nhổn, tuy nhiên theo khẳng định của trung sĩ Vanessa Pacheco thuộc đội cảnh sát điều tra hạt Santa Fe, trước đây cô và đồng nghiệp từng nhiều lần thấy bọ chui vào máy quay nhưng hình ảnh hiện lên không hề giống những gì họ đang chứng kiến.

Chi tiết kỳ lạ nhất trong đoạn băng có lẽ là sự xuất hiện của những cái bóng sẫm màu – chúng có hình dáng như chuyển động của một quái vật vô hình đã từng thấy trong bộ phim kinh dị Predator của diễn viên Arnold Schwarzenegger năm 1987.

Nhân viên làm việc trong tòa án hiện vẫn đang tranh cãi kịch liệt: liệu đây là ma quỷ hiện hình hay chỉ đơn thuần là một hiện tượng phản chiếu? Nhưng nếu là phản ảnh thì lại “tréo nghoeo” với góc chiếu của ánh sáng mặt trời vào thời điểm đó. Với lại, tán cây lớn trong sân vốn đã làm râm mát toàn bộ khoảng không trước cửa.

Ngay cả thẩm phán Michael Vigil cũng thừa nhận, lúc đầu ông nghĩ đó chỉ là ánh đèn phản chiếu của một chiếc xe đi ngang qua, tuy nhiên nếu là ánh đèn thì tại sao không đi thành đường thẳng mà cứ ngoằn nghòe nhảy nhót? “Thật quá ư kỳ lạ” – vị thẩm phán đáng kính thiếu điều vò đầu bứt tai.

Về phía Phó thanh tra Anthony Maes, anh này không chút lưỡng lự khi cho rằng, đó có thể là hồn ma của tên sát nhân Andy Lopez, vào tháng 2/1985 đã dùng súng ngắn áp giải 9 con tin đưa đến cửa sau Phòng xét xử hòng uy hiếp cảnh sát, sau đó đã bị viên cảnh sát trưởng bắn chết khi vừa thò đầu ra khỏi cửa.

Trong khi đó nữ luật sư Joanna Salazar lại khẳng định, đốm sáng bí hiểm này là linh hồn của một bé gái bị chết oan. “Cô bé không biết đi đâu về đâu. Có người cứ ngăn cản cô ấy”.

Candy Sisneros, một nhân viên làm việc trong tòa án tối cao, lại có cách suy luận khác: rất có thể đây là một hồn ma bị đánh thức bởi công trình xây dựng ồn ào từ phía bên kia con đường. Chồng cô, vốn là phó cảnh sát trưởng ngày trước hay trực đêm ở khu này, thường xuyên nghe thấy tiếng bước chân, tiếng đóng mở cửa sầm sập, tiếng cầu thang máy lên xuống rin rít trong khi cả tòa nhà không có một bóng người.

Nhân viên bảo vệ Jude Torres 29 tuổi cũng cho hay, trong các ca trực đêm anh thường nghe tiếng nước chảy róc rách, những tiếng động kỳ lạ phát ra từ một bên của tòa nhà, bên mà camera chộp được ánh sáng bí ẩn.

Sau hơn một tuần, sự kiện “Ma xuất hiện tại Tòa án tối cao hạt Santa Fe” đã kịp làm rùm beng mọi phương tiện thông tin đại chúng ở Mexico. Tuy nhiên đến nay vẫn chưa có một lời giải thích xác đáng.

Hải Minh

Theo Freenewmexican/Dân Trí

Posted on Tháng Sáu 25, 2007, in Ma quỹ. Bookmark the permalink. 6 phản hồi.

  1. Câu chuyện có thật này xảy ra trong gia đình Traveed ở nước Pháp. Gia đình bà Traveed rất đau buồn vì sinh con hai lần nhưng lần nào đứa con mới chào đời được vài giờ cũng đều chết cả. Hai vợ chồng rất buồn. Họ ngày đêm cầu nguyện Chúa. May mắn là chưa đầy một năm sau khi đứa con thứ hai qua đời, bà Traveed lại chuyển bụng. Đây là đứa con thứ bạ Cả hai vợ chồng đều hồi hộp. Họ chẳng mong chi con trai hay con gái, con nào cũng được, miễn rằgn đứa bé ra đời mạnh khỏe sống lâu là hai vợ chồng vui sướng rồi.

    Quả thật trời không phụ lòng họ, đứa con sinh ra lần này trông vui vẻ, khoẻ mạnh. Hai vợ chồng đặt tên cho con là Paul Traveed. Điều kỳ lạ chỉ có bà Traveed để ý theo dõi là trên ngực Paul có cái vết giống cái vết mà đứa con thứ hai của bà lúc chào đời cũng có. Thật ra lúc đó bà có làm một dấu chấm màu xanh như vết chàm lên ngực đứa con đã chết này vì trong thâm tâm bà bà nghĩ rằng đứa con thứ hai này chết đi thì đứa con kế tiếp cũng có thể là nó sẽ lại ra đời. Bà Traveed làm dấu ấn như vậy để xem thử lần sinh thứ ba hài nhi ra đời có còn mang dấu vết ấy không, nếu không thì điều bà nghĩ không đúng. Giờ đây khi thấy dấu chấm màu xanh hiện rõ trên ngực đứa con thứ ba thì bà Traveed vô cùng lo lắng vội vã gọi chồng và nói:

    – Anh ơi, xem này, thằng bé này cũng có dấu chấm xanh ở ngực giống cái dấu mà em đã làm lên ngực đứa con bất hạnh thứ hai của mình. Vậy cái dấu chấm này là gì? Có phải là dấu trước đây không? Hay là… Paul chính là đứa con thứ hai của mình? Ngoài ra thằng Paul lại còn có thêm một vết sẹo dài ở bắp đùi mà luc’ sinh ra mình đã thấy đó. Người chồng nghe vợ nói thì chạy lại nhìn chăm chăm vào ngực đứa bé. Trên bộ ngực trắng hồng mơn mởn của Paul rõ ràng có một dấu chấm màu xanh.

    Hai vợ chồng bà Traveed từ đó sống trong lo âu hồi hộp, họ chờ đợi từng giờ từng phút sự ra đi của đứa con. Nhưng thế rồi suốt trong 12 năm dài đằng đẵng, Paul vẫn khoẻ mạnh, ăn ngủ, học hành, đi chơi bình thường như bao đứa trẻ khác. Điều kỳ lạ là mặc dầu còn trẻ con nhưng dáng dấp, cử chỉ, lời nói của Paul lại giống như người lớn. Thỉnh thoảng ngồi trước mặt mọi người trong gia đình, Paull thường phát biểu những câu mà không ai có thể ngờ được rằng ở tuổi nó lại nói được những câu như thế.

    Một hôm bé Paul hỏi mẹ:

    – Mẹ à! Bên cạnh cửa ngở vườn nhà mình trước đây có một cây lớn tốt tươi nhưng nay lại không còn. Vậy ai đã chặt nó vậy ?

    Bà Traveed vô cùng kinh ngạc khi nghe con nói câu đó vì thật sự cái cây mà con bà nhắc đến đã bị chồng bà đốn ngã trước khi Paul ra đời. Tuy vậy bà Traveed cũng lấy làm tò mò, bà hỏi Paull:

    – Tại sao con lại biết cây này vì lúc ba con đốn ngã nó thì con chưa ra đời mà?

    Paull nhăn mặt tỏ vẻ bực tức và nói:

    – Tại sao ba lại đốn cây ấy đi ?

    Bà Traveed giải thích:

    – À! là tại vì cây này dễ trở thành chỗ thuận tiện cho kẻ trộm leo vô nhà.

    Paul dằn từng tiếng rất rõ ràng:

    – Trong số những kẻ trộm ấy có một đứa bị ba đâm chết mẹ có nhớ vụ đó không? Đứa bị đâm chết ấy tên là Jainqueville.

    Bà Traveed vừa kinh ngạc vừa lo sợ. Hai tay bà ôm lấy ngực mồm há hốc, bà hỏi Paul dồn dập.

    – Này con! Ai đã chỉ vẽ lời nói bậy bạ ấy cho con! Ai ? Nói cho mẹ biết đi…

    Paul nói như phân bua:

    – Việc này xảy ra đã lâu rồi má à! Con biết rõ điều này. Không ai kể cho con nghe hết. Con đã biết rõ sự việc là ba đã dùng dao đâm Jainqueville chết gục nơi gốc cây ấy. Jainqueville có một vết sẹo ở đùi.

    Bà Traveed quá sợ hãi nên dùng tay che miệng con lại và nói:

    – Thôi đi! Con nói nghe ghê quá! Ai dạy con nói thế? Từ nay con đừng nói bậy nữa nhé!

    Paul vẫn tiếp tục nói có vẻ hằn học:

    – Con phải nói; vì đó là sự thật. Con cũng có một vết sẹo ở bắp đùi mà ba má thường thấy đó.

    Sau đó, Paul đợi người cha đi làm về và cũng nói tất cả những lời mà nó đã nói với mẹ mình. Tự nhiên ông Traveed lo sợ thấy rõ ràng. Ông có cảm tưởng như tên cướp Jainqueville đã nhập vào xác thân Paul để nói chuyện với ông. Từ đó ông ít khi tiếp xúc với đứa con. Trong khi đó Paul thường tỏ ra lầm lì. Thường ngày nó chỉ loay hoay chơi với một con dao nó mua ở đâu đó. Hết mài lại ngắm nghía. Ông thấy con như vậy càng thêm lo sợ.

    Thế rồi một hôm, Paul từ đâu không biết chạy bay về nhà. Bà Traveed kinh ngạc kêu lên: Paul, gì thế con, có việc gì xảy ra thế? Paul vừa khóc vừa đưa cho mẹ xem tờ giấy nhỏ có viết chữ. Trong thư là lời lẽ của ông Traveed thuê người đầu bếp nơi trường học tìm cách giết Paul để phi tang mọi chuyện.

    Bà Traveed thấy rõ ràng chữ của chồng mình viết chớ không ai xa lạ. Bà sợ quá nói với Paul: Trời ơi! Sao lại có chuyện xảy ra quá ghê gớm lạ lùng như vậy ? Vậy con cứ ở đây với mẹ, đừng đi đâu cả. Paul vừa khóc vừa nằm xuống chiếc ghế trường kỷ cạnh giường mẹ. Sáng hôm sau, trời còn tinh mơ, bà Traveed tự nhiên choàng tỉnh dậy, bà không thấy Paul đâu. Hoảng hốt, bà xô cửa đi tìm, căn nhà vắng lặng, bà cất tiếng gọi, chỉ có người giúp việc chạy lên. Không nghe tiếng Paul cũng như ông Traveed lên tiếng trả lời. Bà Traveed và người giúp việc liền phá cửa buồng của Paul. Cánh cửa mở tung, một cảnh tượng rùng rợn hiện ra: Ông Traveed và thằng Paul đều nằm chết dưới sàn nhà, máu ra lênh láng. Nơi ngực ông Traveed, con dao mà thằng Paul thường mân mê hằng ngày cắm sâu đến tận cán.

    Câu chuyện có thật trên đây đã được tờ báo của Pháp tên là Revua des Derx Mondes đăng tải vào năm 1889 và mới đây được tác giả Thiện Nhật lược thuật lại trong một đặc san Phật Đản xuất bản tại Hoa Kỳ.

  2. khong biet co phai la su that khong, kho tin qua

  3. co that vdo ban minh tu gap ma rui ban nao ko tin thi 12 g dem treo len cay nao cung dc se gap ma minh da lam thu rui noi chuyen voi ma vao hoi tham ong pa minh o duoi do

  4. cái chuyện trên ở vn có đầy.đó là điều xấu xa.hiện thân của quỷ dữ.nếu muốn trị dứt bệnh đó ko thế nữa nt cho tui qua yahoo

  5. tren doi nay co ma do nua dem vo ngia dia thi se thay thoi ai khong tinh thi vo thu xem

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: